Khủng hoảng tuổi lên 3

Khủng hoảng tuổi lên 3 có phải là một bệnh?

Bỗng dưng một ngày bạn nhận ra đứa bé ngoan của mình trở nên bướng bỉnh và quậy phá, liệu đây có phải là biểu hiện của một căn bệnh hay chỉ là một hiện tượng tự nhiên trong quá trình phát triển tâm lý của trẻ nhỏ – người ta vẫn thường nói là “khủng hoảng tuổi lên 3”?

Khủng hoảng tuổi lên 3
Khủng hoảng tuổi lên 3

Khủng hoảng tuổi lên 3 là một hiện tượng tự nhiên trong quá trình phát triển tâm lý của trẻ nhỏ. Tình trạng này thường kéo dài từ nửa sau của tuổi lên 3 tới nửa đầu của tuổi lên 4, với mức độ và cường độ khác nhau tùy thuộc vào mỗi bé.

 

Một số biểu hiện của khủng hoảng tuổi lên 3:

+) Trẻ không nghe lời người lớn, càng cấm trẻ càng làm,

+) Trẻ muốn làm gì là phải làm cho bằng được, trẻ thường hay vô lễ với người lớn. Ví dụ như: nói trống không, thậm chí là hỗn láo, đánh người lớn,

+) Trẻ hay tự tiện, muốn làm theo ý mình, không muốn phụ thuộc hay xin ý kiến người lớn,

+) Trẻ tỏ ra chống đối, nổi loạn và thường hay cãi bướng, không làm theo lời cha mẹ, có thể còn cào cấu, ẩu đả với bất cứ ai ra lệnh cho mình.

 

Nguyên nhân của khủng hoảng tuổi lên 3:

Theo ý kiến của nhiều chuyên gia, khi 3 tuổi, trẻ đã bắt đầu có nhận thức nhất định về những điều xung quanh. Trẻ nhận ra mình là một cá nhân độc lập và cố gắng khẳng định nguyện vọng độc lập đó. Do vậy, trẻ thường bắt chước người lớn, thích làm những việc người lớn làm.

 

Tuy nhiên, do khả năng chưa đủ, các bé chỉ làm được những điều đơn giản. Đồng thời khả năng ngôn ngữ còn hạn chế, chưa thể diễn đạt được hết mong muốn của mình với người lớn, nên cha mẹ thường hay ngăn cấm những hành động của các con. Từ đó dẫn tới tâm lý của trẻ bị ức chế, xảy ra những xung đột với người lớn, tỏ ra ngang ngạnh, không nghe lời.

 

Làm thế nào để cha mẹ cùng con vượt qua giai đoạn khủng hoảng tuổi lên 3?

Có một số cách đơn giản như:

+) Hạn chế la hét: Nhắc nhở lớn tiếng có thể làm con tạm thời ngừng quấy phá, nhưng sẽ gây ra ức chế tâm lý trong con. Thay vì thế, cha mẹ nên tìm ra những hình thức cảnh cáo nhẹ nhàng hơn, vì trẻ em luôn cần môi trường tích cực để phát triển trí não khỏe mạnh.

 

+) Lắng nghe những gì các con đang cố gắng bày tỏ, trẻ sẽ vui và cảm thấy được tôn trọng.

 

+) Giải thích: Khi đã hiểu điều các con muốn nói, hãy giải thích giúp các bé hiểu tại sao lại nên và không nên, bé hiểu được chắc chắn sẽ không còn quấy phá nữa.

 

+) Gợi ý sự lựa chọn, đánh đổi và đưa ra những nguyên tắc nhất quán. Nếu các con chỉ cần khóc là được đáp ứng yêu cầu thì sẽ hình thành nên thói quen không tốt chút nào, khi ấy cha mẹ cần cứng rắn hơn. Ví dụ, nếu con muốn mua đồ chơi thì cần phải dọn dẹp đồ đạc gọn gàng, chỉ chọn đồ xếp hình hoặc ô tô…

 

+) Chú ý quan tâm tới trẻ nhiều hơn. Trẻ quậy phá một phần cũng vì muốn gây sự chú ý và nhận được sự quan tâm từ người lớn. Vì vậy hãy quan tâm tới con bạn nhiều hơn, chú ý đến con, tâm sự với con những khi có thể.

 

+) Làm gương cho con. Con bạn muốn làm người lớn, thích bắt chước những điều người lớn làm, nên cha mẹ hãy luôn là một tấm gương tốt, tạo những thói quen tích cực cho con minh.

 

Khủng hoảng tuổi lên 3 là một giai đoạn tất yếu mà ai cũng trải qua. Ở giai đoạn này, nếu trẻ em được khuyến khích và hỗ trợ, tính độc lập của bé sẽ được phát triển, trẻ sẽ tự tin hơn với khả năng tồn tại của mình trong thế giới. Ngược lại, trẻ sẽ thiếu tự tin, suy giảm lòng tự trọng và luôn phụ thuộc vào người khác.

 

Theo nhiều nguồn Intrernet

Cảm ơn các bạn đã đọc tin bài của chúng tôi!

Hãy chi sẻ nếu thấy có ích và like Fanpage của chúng tôi để luôn nhận được những thông tin thú vị!